Mê bài viết này. Mình cũng nghĩ đây thực là một bộ phim hay nhất của năm. Một bộ phim khiến mình nhớ đến từng chi tiết; "trải nghiệm để trưởng thành và tiếc nhớ khôn nguôi." "Khi mở một trang linh tinh trong cuốn sổ ghi những điều lăn tăn, mình gặp câu hỏi: Tại sao các siêu nhân dều là con trai? Không biết mình đã ghi lại câu hỏi của đứa ngốc nào hay của chính mình khi còn ngốc, cơ mà bây giờ cũng chẳng ham hố đi tìm tên của cô đóng miêu nữ nữa. Nữ siêu nhân đầy ra đấy, khỏi đi tìm. Mình đi tìm những thánh nữ, không phải kiểu thánh nữ được phong như Joan Arc, không phải mỹ nữ, kiều nữ, nữ anh hùng mà Trương Nghệ Mưu hay đồng bọn của hắn đẻ ra cả đống mà là thánh nữ của những tình cảm riêng tư dễ dẫn đến cho mình những trải nghiệm ngược giới của sự trằn trọc thức chứ không phải sự lật thây mê sảng. Mouchette ( Mouchette), Gelsomina ( Lastrada), Cabiria (Nights of Cabiria), Catherine ( Jules et Jim), Alma và Elisabeth ( Persona), Claudia...