Blue is the warmest color
Mê bài viết này.
Mình cũng nghĩ đây thực là một bộ phim hay nhất của năm. Một bộ phim khiến mình nhớ đến từng chi tiết; "trải nghiệm để trưởng thành và tiếc nhớ khôn nguôi."
"Khi mở một trang linh tinh trong cuốn sổ ghi những điều lăn tăn, mình gặp câu hỏi: Tại sao các siêu nhân dều là con trai? Không biết mình đã ghi lại câu hỏi của đứa ngốc nào hay của chính mình khi còn ngốc, cơ mà bây giờ cũng chẳng ham hố đi tìm tên của cô đóng miêu nữ nữa. Nữ siêu nhân đầy ra đấy, khỏi đi tìm. Mình đi tìm những thánh nữ, không phải kiểu thánh nữ được phong như Joan Arc, không phải mỹ nữ, kiều nữ, nữ anh hùng mà Trương Nghệ Mưu hay đồng bọn của hắn đẻ ra cả đống mà là thánh nữ của những tình cảm riêng tư dễ dẫn đến cho mình những trải nghiệm ngược giới của sự trằn trọc thức chứ không phải sự lật thây mê sảng. Mouchette ( Mouchette), Gelsomina ( Lastrada), Cabiria (Nights of Cabiria), Catherine ( Jules et Jim), Alma và Elisabeth ( Persona), Claudia (L'Avventura), Noriko ( Tokyo Story), Jeanne ( Last tango in Paris), Tuya (Tuya's Marriage), Julie (Blue), Virginia Woolf và Laura và Clarissa ( the Hours) Charlotte ( Lost in Translation), Zhen ( In the mood for Love), Yu Hong (Summer Palace ), Rosetta ( Rostta), Elena (Elena), Otilia ( 4 Months, 3 Weeks and 2 Days) …và đêm nay một lần nữa trong sự trằn trọc thức, mình rước nữ thánh mới Adèle vào đền.
Cái gì làm cho mình theo dõi Cuộc đời của Adèle (La vie d'Adèle ) trong 3 tiếng đồng hồ khi mà suốt 3 tiếng ấy, khuôn hình không ngừng chông chênh, rung lắc. Nó rắp tâm bo lại ở cỡ trung cận vì muốn kéo xích mình vào Cuộc đời của Adèle, chuyện tình của Adefle trong sự hoang mang, cơn thèm muốn, niềm hân hoan, và kết thúc nơi tổn thất hoàn thành việc tạo ra một chuỗi váng vất bọc kín đầu. Câu chuyện của Tình yêu của Adèle đặt mình vào chiếc ghế đu quay nhưng quên nhắc thắt dây an toàn, mình vẫn quay khi nó quay và không ngừng bị hút nhưng sẽ mau chóng bị ngã dúi khi trò dừng. Nhiều kết thúc trao quyền hoàn kết câu chuyện, số phận nhân vật cho khán giả nhưng với Cuộc đời Adèle chuyện đó quá sức của người xem. Chuyện tình của Adèle thế là vừa kết thúc ư? Nó phải được kết thúc, nó sẽ kết thúc, nó không bao giờ kết thúc?
Nhìn Adèle nổi dập dềnh trên mặt nước biển mình nhớ đến cô gái Pháp mười năm tuổi rưỡi trên chuyến phà qua sông Cửu Long. Cả hai đều được bản năng dẫn dụ khiến” tự mò đến” để được hoan lạc và nhờ đó mà chế tác tình yêu. Cả hai đều bị bội phản, một người được trả tiền như điếm, một người được cư trú và vuốt ve như mẫu. Trong Người tình, mối tình dị chủng thuộc về hoài niệm, cô gái khóc khi nghe thấy tiếng nhạc Chopin vì cô ấy đã bước ra một mối tình, chỉ còn sự tinh khôi đã ở lại. Còn mối tình đồng giới của Adèle thuộc về thực tại và chưa ngừng tuột ra ngoài từng tế bào sống mặc dù cô ấy đã chủ động bước ra khỏi nơi cô ấy không còn, hoặc chưa từng thuộc về. Người tình là một mối tình đẹp và buồn và đầy ắp kinh nghiệm cho kẻ yêu để có thể lần yêu sau tốt đẹp hơn. Adèle là mối tình đẹp và đau đớn và hẫng hụt và kẻ yêu không có cơ hội nâng cấp nó cho những lần sau.
Với mình Blue is warmest color là một bộ phim hấp dẫn bởi việc kể một câu chuyện tình bằng cấu trúc của những sinh hoạt đời sống khiến nó vừa là bí mật trong cuộc đời nhưng cũng là cảm hứng, trải nghiệm để trưởng thành và tiếc nhớ khôn nguôi.
Nhân tiện, họa sĩ biểu hiện, chủ soái của nhóm Kỵ sĩ xanh, Wassily Kandinsky bảo: Màu xanh là màu của tinh thần, của tâm linh. Màu xanh càng đậm thì nó càng đánh thức niềm khao khát cái vĩnh hằng của con người. Mình bảo Bule is warmest color là phim hay nhất trong năm. "

Mình cũng nghĩ đây thực là một bộ phim hay nhất của năm. Một bộ phim khiến mình nhớ đến từng chi tiết; "trải nghiệm để trưởng thành và tiếc nhớ khôn nguôi."
"Khi mở một trang linh tinh trong cuốn sổ ghi những điều lăn tăn, mình gặp câu hỏi: Tại sao các siêu nhân dều là con trai? Không biết mình đã ghi lại câu hỏi của đứa ngốc nào hay của chính mình khi còn ngốc, cơ mà bây giờ cũng chẳng ham hố đi tìm tên của cô đóng miêu nữ nữa. Nữ siêu nhân đầy ra đấy, khỏi đi tìm. Mình đi tìm những thánh nữ, không phải kiểu thánh nữ được phong như Joan Arc, không phải mỹ nữ, kiều nữ, nữ anh hùng mà Trương Nghệ Mưu hay đồng bọn của hắn đẻ ra cả đống mà là thánh nữ của những tình cảm riêng tư dễ dẫn đến cho mình những trải nghiệm ngược giới của sự trằn trọc thức chứ không phải sự lật thây mê sảng. Mouchette ( Mouchette), Gelsomina ( Lastrada), Cabiria (Nights of Cabiria), Catherine ( Jules et Jim), Alma và Elisabeth ( Persona), Claudia (L'Avventura), Noriko ( Tokyo Story), Jeanne ( Last tango in Paris), Tuya (Tuya's Marriage), Julie (Blue), Virginia Woolf và Laura và Clarissa ( the Hours) Charlotte ( Lost in Translation), Zhen ( In the mood for Love), Yu Hong (Summer Palace ), Rosetta ( Rostta), Elena (Elena), Otilia ( 4 Months, 3 Weeks and 2 Days) …và đêm nay một lần nữa trong sự trằn trọc thức, mình rước nữ thánh mới Adèle vào đền.
Cái gì làm cho mình theo dõi Cuộc đời của Adèle (La vie d'Adèle ) trong 3 tiếng đồng hồ khi mà suốt 3 tiếng ấy, khuôn hình không ngừng chông chênh, rung lắc. Nó rắp tâm bo lại ở cỡ trung cận vì muốn kéo xích mình vào Cuộc đời của Adèle, chuyện tình của Adefle trong sự hoang mang, cơn thèm muốn, niềm hân hoan, và kết thúc nơi tổn thất hoàn thành việc tạo ra một chuỗi váng vất bọc kín đầu. Câu chuyện của Tình yêu của Adèle đặt mình vào chiếc ghế đu quay nhưng quên nhắc thắt dây an toàn, mình vẫn quay khi nó quay và không ngừng bị hút nhưng sẽ mau chóng bị ngã dúi khi trò dừng. Nhiều kết thúc trao quyền hoàn kết câu chuyện, số phận nhân vật cho khán giả nhưng với Cuộc đời Adèle chuyện đó quá sức của người xem. Chuyện tình của Adèle thế là vừa kết thúc ư? Nó phải được kết thúc, nó sẽ kết thúc, nó không bao giờ kết thúc?
Nhìn Adèle nổi dập dềnh trên mặt nước biển mình nhớ đến cô gái Pháp mười năm tuổi rưỡi trên chuyến phà qua sông Cửu Long. Cả hai đều được bản năng dẫn dụ khiến” tự mò đến” để được hoan lạc và nhờ đó mà chế tác tình yêu. Cả hai đều bị bội phản, một người được trả tiền như điếm, một người được cư trú và vuốt ve như mẫu. Trong Người tình, mối tình dị chủng thuộc về hoài niệm, cô gái khóc khi nghe thấy tiếng nhạc Chopin vì cô ấy đã bước ra một mối tình, chỉ còn sự tinh khôi đã ở lại. Còn mối tình đồng giới của Adèle thuộc về thực tại và chưa ngừng tuột ra ngoài từng tế bào sống mặc dù cô ấy đã chủ động bước ra khỏi nơi cô ấy không còn, hoặc chưa từng thuộc về. Người tình là một mối tình đẹp và buồn và đầy ắp kinh nghiệm cho kẻ yêu để có thể lần yêu sau tốt đẹp hơn. Adèle là mối tình đẹp và đau đớn và hẫng hụt và kẻ yêu không có cơ hội nâng cấp nó cho những lần sau.
Với mình Blue is warmest color là một bộ phim hấp dẫn bởi việc kể một câu chuyện tình bằng cấu trúc của những sinh hoạt đời sống khiến nó vừa là bí mật trong cuộc đời nhưng cũng là cảm hứng, trải nghiệm để trưởng thành và tiếc nhớ khôn nguôi.
Nhân tiện, họa sĩ biểu hiện, chủ soái của nhóm Kỵ sĩ xanh, Wassily Kandinsky bảo: Màu xanh là màu của tinh thần, của tâm linh. Màu xanh càng đậm thì nó càng đánh thức niềm khao khát cái vĩnh hằng của con người. Mình bảo Bule is warmest color là phim hay nhất trong năm. "

Nhận xét
Đăng nhận xét