Nghiệp
"Ngày Mai
mất, tôi đọc nhật ký của Mai để lại mà ứa nước
mắt: “Hôm
nay đói quá. Định qua nhà Kha nhưng lại sợ phiền. Thế
là cứ ôm bụng đói nhảy tàu điện về nhà”.
Khổ quá! Phiền gì đâu? Đấy! Trí thức nó cứ dở hơi
như thế… Nhưng nếu không có tri thức - nhà biên tập
sách Trần Vũ Mai thì làm sao “Tuổi
thơ im lặng” của
Duy Khán, “Thời
xa vắng”
của Lê Lựu được ấn hành, được giải thưởng và
loang rộng trong công chúng. Nhưng nếu không có nhà thơ
Trần Vũ Mai thì làm sao đất nước có được những áng
thơ hay thời chống Mỹ như “Thảm
cỏ bờ sông Hồng”,
“Cực
Nam”…
rồi đến trường ca “Ở
làng Phước Hậu”,
“Nàng
chim Lạc”?
Có phải vì Mai quá cá tính, quá lý tưởng nên cũng quá
đau đớn. Mai từng viết “Tại
sao lại giống người ta? Câu, chữ, vấn đề, nhịp điệu,
hình ảnh đây đó trong các bài thơ đều giông giống
người khác… giống Nguyễn Khoa Điềm, giống Bằng Việt.
Đừng nhé! Chúng ta phải là nhà thơ đứng bên cạnh các
nhà thơ, chúng ta có phần ánh sáng, có phần bóng mát, có
phần không khí của mình. Bóng mát của chúng ta sẽ không
bao giờ có trong phần bóng của nhà thơ đứng ngồi bên
cạnh”.
(Nguyễn Thụy Kha)
cái nghiệp của văn nghệ sĩ thật buồn. tâm hồn thì đa sầu đa cảm, sống lơ mơ giữa cuộc đời, nghèo đói, khốn khó quanh năm. lấy được bà nào đảm đang biết lo toan thì đỡ khổ. không thì đời cứ bèo dạt mây trôi đến tội.
Nhận xét
Đăng nhận xét