Thương và yêu

"thật ra có những cảm giác mà khi giàu lên, người ta không thể tận hưởng được nữa.
làm người mà thiếu những cảm giác ấy quả cũng rất thiệt thòi dù rằng không phải ai cũng thấy được như vậy.
ví như khó mà cân đo đong đếm được thứ cảm xúc trào dâng giữa đêm mưa mà một đôi nhân tình nghèo hèn, bé nhỏ nào đấy sau một màn cãi nhau tóe lửa lại siết lấy nhau.
khi giàu ấy mà, vô cái khách sạn rất to và thằng chồng chả khác một con lợn, mụ vợ trông chả khác một sản phẩm tồi của công nghệ thẩm mỹ. rồi cả hai nhìn nhau,vô cảm, lại mang tiền ra tính...
tôi chả hiểu vì sao con người ta lại khổ sở đến vậy chỉ để thu lại được những điều vô nghĩa và nhạt nhẽo đến thế!"
Hà Cao


cái này Hà Cao nói đúng. những năm tháng thiếu thốn, vất vả nó khiến cho người ta gắn bó và thương nhau rất nhiều. và chỉ có thương thì người ta mới có thể hy sinh cho nhau, thương chứ không phải yêu.
và khi có điều kiện hơn, người ta vẫn hay thường ôn lại những ngày gian khó, cũng nhờ có những ngày gian khó mà lúc giềng lúc mẻ, người ta không buông tay nhau.

 ;)và và

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này