Điểm mù
Cuộc trò chuyện của 2 người đàn ông, một là chồng - Kafuku, một là người tình-Takatsuki - của người phụ nữ đã mất:
...."Kafuku nói:
Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn mất cô ấy. Mất dần từng chút từ lúc cô ấy còn sống, đến cuối cùng thì mất tất cả. giống như thứ đang bị bào mòn dần dần, đến cuối cùng thì bj sóng lớn cuốn phăng cả gốc rễ... Cậu hiểu điều tôi nói không?
- Tôi nghĩ là mình hiểu.
- Không, cậu làm sao mà hiểu được, Với tôi, điều đau đớn hơn cả, Kafuku nói, là thực ra tôi đã không hiểu cô ấy, ít nhất thì hình như đã không hiểu một phần quan trọng. và giờ khi cô ấy mất đi, phần đó cũng mất theo mà không bao giờ được hiểu. Giống như chiếc hòm sắt nhỏ kiên cố, mãi chìm dưới đáy biển sâu. Cứ nghĩ tới điều đó là tim tôi như thắt lại.
- Nhưng anh Kafuku này, liệu chúng ta có khả năng hiểu được tường tận về người khác không? Cho dù yêu người đó sâu đậm đến mấy.???
- Kafuku đáp, chúng tôi đã sống chung gần 20 năm, ngoài việc gắn bó về mặt vợ chồng, tôi nghĩ chúng tôi còn là những người bạn tin cậy. Mọi chuyện chúng tôi đều chia sẻ với nhau rất thành thật. Ít nhất thì tôi đã nghĩ vậy. Nhưng thật ra lại không phải vậy. Biết nói thế nào nhỉ, hình nưh tôi có một điểm mù chí tử".
- Điểm mù, Takatsu nhắc lại
- Hình như tôi đã bỏ sót một điều gì quan trọng có ở bên trong cô ấy. Không, kể cả nhìn bằng mắt thì trên thực tế có lẽ cũng không nhìn thấy được.
- Tôi hiểu cảm giác đó. Takatsu nói
Kafuku nhìn thẳng vào mắt Takatsu: Hiểu thế nào?
- ... Chẳng phải chúng ta không bao giờ có thể hiểu đúng được những gì phụ nữ nghĩ hay sao. Ý tôi là thế. Bất kể đó là người phụ nữ nào. thành thử, đó có phải điểm mù của riêng anh Kafuku không ư, tôi có cảm giác là không. Nếu cho đó là điểm mù thì tất cả chúng ta đều sống và mang một điểm mù giống nhau.... Theo như tôi biết thì vợ của anh Kafuku là một phụ nữ thực sự tuyệt vời. Được sống với người phụ nữ như vậy tận 20 năm anh Kafuku nhất định phải thấy biết ơn. Thật lòng tôi nghĩ thế. Nhưng dù có hiểu nhau thế nào, dù có yêu nhau say đắm thê nào đi nữa tôi e rằng, nhìn thấu trái tim người khác là điều không thể. Đòi hỏi này chỉ khiến bản thân đau khổ mà thôi. Tuy nhiên, nếu là trái tim của mình thì chỉ cần nỗ lực, chỉ nỗ lực thôi là có thể nhìn thấu được. Vì vậy, rốt cuộc điều chúng ta phải làm chẳng phải là thu xêp một cách ổn thỏa và thành thật với chính trái tim mình hay sao? nếu thực sự mong muốn nhìn thấu người khác thì chỉ còn cách là nhìn thật thẳng, thật sâu vào chính con người mình. Tôi nghĩ vậy.
...
Lúc chia tay, cả hai lại bắt tay nhau... kafuku nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay phải của Takatsu . và nghĩ, bàn tay đó đã vuốt ve cơ thể trần truồng của vợ mình. Nhưng chẳng hiểu sao ngày hôm đó, gã nghĩ vậy mà không có cảm giác uất nghẹn. Gã chỉ nghĩ, hẳn là có chuyện đó. Có lẽ là có chuyện đó. Kafuku tự nhủ, dù sao cũng chỉ là chuyện thân xác, Chẳng phải rồi cũng sẽ thành nắm xương và đống tro hay sao. Chắc chắn phải có thứ khác quan trọng hơn....
(Drive my car)
Người ta hay nói người Nhật sâu sắc. Có lẽ vậy. Chúng ta hay nhầm lẫn giữa yêu thương và sở hữu hoặc nghĩ yêu thương là phải sở hữu. nhưng thực tế thì chẳng ai là của ai cả. và chúng ta thấu hiểu nhau được đoạn nào thì biết đoạn đó thôi. Chúng ta có vẻ/có thể sở hữu cơ thể nhau khi là vợ chồng/trên pháp lý, nhưng không thể sở hữu được tâm trí, linh hồn của nhau nếu như người kia không tự nguyện. thậm chí, đến lúc, dù có sở hữu được con người vật chất mà không nắm bắt được cái "thứ quan trọng hơn" - như Kafuku nói - thì thực tế, chúng ta lại đau khổ gấp bội và sở hữu con người vật chất nó chẳng còn có ý nghĩa gì.
đọc cuốn này của Mura thì đã thấy thích ông trở lại.
...."Kafuku nói:
Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn mất cô ấy. Mất dần từng chút từ lúc cô ấy còn sống, đến cuối cùng thì mất tất cả. giống như thứ đang bị bào mòn dần dần, đến cuối cùng thì bj sóng lớn cuốn phăng cả gốc rễ... Cậu hiểu điều tôi nói không?
- Tôi nghĩ là mình hiểu.
- Không, cậu làm sao mà hiểu được, Với tôi, điều đau đớn hơn cả, Kafuku nói, là thực ra tôi đã không hiểu cô ấy, ít nhất thì hình như đã không hiểu một phần quan trọng. và giờ khi cô ấy mất đi, phần đó cũng mất theo mà không bao giờ được hiểu. Giống như chiếc hòm sắt nhỏ kiên cố, mãi chìm dưới đáy biển sâu. Cứ nghĩ tới điều đó là tim tôi như thắt lại.
- Nhưng anh Kafuku này, liệu chúng ta có khả năng hiểu được tường tận về người khác không? Cho dù yêu người đó sâu đậm đến mấy.???
- Kafuku đáp, chúng tôi đã sống chung gần 20 năm, ngoài việc gắn bó về mặt vợ chồng, tôi nghĩ chúng tôi còn là những người bạn tin cậy. Mọi chuyện chúng tôi đều chia sẻ với nhau rất thành thật. Ít nhất thì tôi đã nghĩ vậy. Nhưng thật ra lại không phải vậy. Biết nói thế nào nhỉ, hình nưh tôi có một điểm mù chí tử".
- Điểm mù, Takatsu nhắc lại
- Hình như tôi đã bỏ sót một điều gì quan trọng có ở bên trong cô ấy. Không, kể cả nhìn bằng mắt thì trên thực tế có lẽ cũng không nhìn thấy được.
- Tôi hiểu cảm giác đó. Takatsu nói
Kafuku nhìn thẳng vào mắt Takatsu: Hiểu thế nào?
- ... Chẳng phải chúng ta không bao giờ có thể hiểu đúng được những gì phụ nữ nghĩ hay sao. Ý tôi là thế. Bất kể đó là người phụ nữ nào. thành thử, đó có phải điểm mù của riêng anh Kafuku không ư, tôi có cảm giác là không. Nếu cho đó là điểm mù thì tất cả chúng ta đều sống và mang một điểm mù giống nhau.... Theo như tôi biết thì vợ của anh Kafuku là một phụ nữ thực sự tuyệt vời. Được sống với người phụ nữ như vậy tận 20 năm anh Kafuku nhất định phải thấy biết ơn. Thật lòng tôi nghĩ thế. Nhưng dù có hiểu nhau thế nào, dù có yêu nhau say đắm thê nào đi nữa tôi e rằng, nhìn thấu trái tim người khác là điều không thể. Đòi hỏi này chỉ khiến bản thân đau khổ mà thôi. Tuy nhiên, nếu là trái tim của mình thì chỉ cần nỗ lực, chỉ nỗ lực thôi là có thể nhìn thấu được. Vì vậy, rốt cuộc điều chúng ta phải làm chẳng phải là thu xêp một cách ổn thỏa và thành thật với chính trái tim mình hay sao? nếu thực sự mong muốn nhìn thấu người khác thì chỉ còn cách là nhìn thật thẳng, thật sâu vào chính con người mình. Tôi nghĩ vậy.
...
Lúc chia tay, cả hai lại bắt tay nhau... kafuku nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay phải của Takatsu . và nghĩ, bàn tay đó đã vuốt ve cơ thể trần truồng của vợ mình. Nhưng chẳng hiểu sao ngày hôm đó, gã nghĩ vậy mà không có cảm giác uất nghẹn. Gã chỉ nghĩ, hẳn là có chuyện đó. Có lẽ là có chuyện đó. Kafuku tự nhủ, dù sao cũng chỉ là chuyện thân xác, Chẳng phải rồi cũng sẽ thành nắm xương và đống tro hay sao. Chắc chắn phải có thứ khác quan trọng hơn....
(Drive my car)
Người ta hay nói người Nhật sâu sắc. Có lẽ vậy. Chúng ta hay nhầm lẫn giữa yêu thương và sở hữu hoặc nghĩ yêu thương là phải sở hữu. nhưng thực tế thì chẳng ai là của ai cả. và chúng ta thấu hiểu nhau được đoạn nào thì biết đoạn đó thôi. Chúng ta có vẻ/có thể sở hữu cơ thể nhau khi là vợ chồng/trên pháp lý, nhưng không thể sở hữu được tâm trí, linh hồn của nhau nếu như người kia không tự nguyện. thậm chí, đến lúc, dù có sở hữu được con người vật chất mà không nắm bắt được cái "thứ quan trọng hơn" - như Kafuku nói - thì thực tế, chúng ta lại đau khổ gấp bội và sở hữu con người vật chất nó chẳng còn có ý nghĩa gì.
đọc cuốn này của Mura thì đã thấy thích ông trở lại.

Nhận xét
Đăng nhận xét