Lô cốt của thế kỷ 21

Đang làm việc với một em bên NXB. cười vcđ, mà ngao ngán cũng vcđ. Thành thực mà nói, cái tuổi trẻ chết dí ở một nơi chả biết bên ngoài người ta đang chạy bằng gì rồi. em vẫn làm việc như một công chức bao cấp hàng chục năm có lẻ.
hôm đầu thì em chuyển giấy tờ cho tác giả ký, bên liên kết đóng dấu. xong hôm sau lại sai, lại đổi. rồi hôm sau nữa lại bổ sung thêm giấy tờ.
cái đó thì cũng bình thường, có thể chấp nhận được vì đôi khi có phát sinh.

hôm sau em bảo, gửi file mềm cho em để em sửa, chứ pdf thì em không sửa được. chuyển cho em, em sửa cái gì em cũng chả dùng Track changes, em cũng chả đánh dấu lại là em sửa cái gì. Bản thảo cả 4-500 trang, biết đường nào mà dò.
Sửa xong, em gửi lại, bảo yêu cầu đối tác phải sửa thêm như thế này, như kia. Đưa trang này lên, đưa trang kia xuống....vân vân và mây mây.
Bảo em, file cuối cùng là đang trong tay em đó. Em cần file mềm để sửa, chị gửi file mềm, giờ lại quay lại bảo đối tác sửa theo yêu cầu của em là sao?
Em bảo, bên em không có trách nhiệm sửa lỗi mozat, chỉ sách làm dịch vụ, tức bên em làm trọn gói cả in ấn thì mới phải đọc sạch sẽ và hoàn thiện thôi.
Điên quá, hỏi em là: thế em đòi file mềm làm gì?
Con bé tắc lự hồi lâu rồi bảo là em làm giúp đối tác thôi, còn bên em không có trách nhiệm làm việc đó.
Mình đến ngao ngán. bảo chị không biết cái quy trình của bên em thế nào, nhưng nói thực với em, em cũng biết là tình hình bản thảo bây giờ khó khăn như thế nào,  nxb khoán btv ra sao, có được 1 bản thảo để thu quản lý phí tới 4-5 triệu thì chả mấy chốc mà đủ khoán. Thế nên phải tìm cách mà giữ, mà chiều.đối tác chứ.

cái kiểu làm việc chả cần biết đến đối tác là ai, chả bao giờ nghĩ cho khách hàng, làm sao để cv của họ tiện nhất, tốt nhất... để làm tới nơi tới chốn thì còn khướt nxb mới phát triển được. Giờ đâu có thiếu nxb cấp phép, đâu thiếu btv chăm sóc tác giả, đối tác nhiệt tình để giữ quan hệ.
Hôm đầu em còn bảo, chị ơi, chị gửi file mềm thế này, em in ra đọc bông thì cũng mất 200k tiền in ra đấy. Cười bảo, ừ, em cứ in đi.
Việc đúng nó phải thế, nhưng cái kiểu làm ăn vậy thì đúng là máy móc. Bởi khi đã khoán, thì em sẽ được khoảng 30% hoặc bao nhiêu đó tiền quản lý phí em thu về. Thì em cũng có thể trích cái phần mà mình được hưởng đó ra để mua lấy sự thiện chí, hoặc sự hài lòng của khách hàng. Dù chỉ một lần, là lần đầu tiên, còn lần sau thì chị gửi bản bông cho em chẳng hạn, hoặc là bên em sẽ tính phí.
Chẳng bù cho chị D, dễ chịu đến vô cùng. Chỉ giới thiệu sang chị mấy bản thảo để cấp phép cho tác giả mà chị cứ nhắn hôm nào cfe, ăn trưa gặp nhau. Dù chưa cfe với chị hôm nào nhưng cái cách tiếp cận của chị khiến người khác thấy được trân trọng và muốn được tiếp xúc.

Hôm qua trả tiền quản lý phí cho em, em bảo: Chị ơi, 3.5trieu là tiền quản lý phí. 200k là tiền in bản thảo em nộp vào phòng hành chính. Chị không có gì đâu ạ.
Mình nghe xong mà đứng hình luôn với kiểu ngây ngô và tồ tồ của em. Hãi hãi là. Bảo em, chị chỉ cần giấy phép của bên em thôi nhé.

Cái thời điểm này chờ đối tác chuyển tiền để lấy giấy phép, thì không có ngày nào mà em không gửi mail hỏi chị ơi tác giả chuyển tiền chưa ạ, bao giờ chị lấy giấy phép? 1-2 lần đầu thì thấy em chu đáo và nhiệt tình, em hỏi đến lần thứ 3 thì mình phát cáu, bảo, khi nào đối tác chuyển chị khắc lấy giấy phép. Còn chị ko thả gà ra đuổi. Nên có gì cứ để chị chủ động nhắn cho em.

Em lại còn dọa mình như này, chị ơi, đợt này giấy phép nhanh là vì sếp em bận đấy, không có thời gian xem bông. Nên chị bảo tác giả gửi tiền nhanh để em cấp phép nhanh cho họ.
Mình không nhịn được cười, tình hình nxb khát bản thảo như nào chẳng lẽ mình không biết. Bảo với em là, Quản lý phí nhà em cao, đối tác họ còn lo tiền em ạ, không nhanh được.

Mới làm việc với nhau được 2-3 cuốn mà thấy cái cách làm việc của em thật là không muốn hợp tác nữa luôn. Cảm thấy em thiếu kỹ năng zã man.
ôi lô cốt không thể nào công phá được giữa thế kỳ 21.



Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này